Bài dịch

Bài dịch Baseline Scenerio

Điều gì đã xảy ra với nền kinh tế thế giới và liệu chúng ta có thể làm gì ?

Chi tiết

Các đạo luật cải tổ những  định chế tài chính vẫn đang tiếp diễn ra ở cả 2 viện của Quốc hội, đây là vấn đề thuộc hàng top, nhưng mà bạn không cần đọc cả 1 đạo luật như thế, chỉ cần phải đọc phần bổ sung và hiệu chỉnh. Một ví dụ điển hình là luật chỉnh sửa Miller-Moore, được thông qua bởi ủy ban 32-34, nhưng đã gặp phải sự phê bình từ phía Andrew Ross Sorkin and Yves Smith, cũng như những lời biện hộ của  Felix Salmon.

Luật sửa đổi này áp dụng cho những trường hợp khi một định chế tài chính quan trọng trong hệ thống được Nhà nước tiếp quản và chính Nhà nước gánh lấy các khoản nợ ( khi mà các tài sản không đủ tính thanh khoản cho toàn bộ chủ nợ cũng như các khoản cho vay yêu cầu bảo đảm, tức là có thế chấp). Trong trường hợp này, 20% các khoản cho vay có thế chấp sẽ được dung hòa như khoản cho vay không thế chấp vậy (một mortgage được xem là một ví dụ của khoản cho vay cần bảo đảm, nếu như người vay không còn khả năng thanh toán thì ngân hàng sẽ lấy ngôi nhà để thay thế. Đối với các định chế tài chính, chúng ta sẽ nghĩ đến các giao dịch repo khi ngân hàng A bán các chứng khoán cho ngân hàng B và cam kết sẽ mua lại sau đó, cũng được xem như là một secured loan – và việc kí quỹ của ngân hàng A cho B khi các giao dịch phái sinh tác động đến ngân hàng A).

Tại sao lại phải như thế? Một lí do là để khôi phục các khoản thuế của người dân. Trong giai đoạn cuối cùng của 1 đợt cứu trợ, tính cấp bách trong việc giữ những người cho vay là phải bù đắp khoản nợ còn thiếu bằng nguồn thuế. Tuy nhiên có thêm 2 lí do đáng được nhắc đến nữa. Chính Brad Miller cho rằng nguyên nhân là để ngăn chặn các đối thủ thâu tóm các khoản kí quỹ trong những ngày cuối cùng sụp đổ dần dần. Một lí do nữa mà Salmon thảo luận là để tránh việc các định chế tài chính dựa dẫm vào repo, trong khi Bear Stearns và Lehman Brothers đã sụp đổ sau khi các quỹ repo đã bốc hơi chỉ sau 1 đêm, (có thể tóm tắt vụ Lehman cho bốc hơi 50 tỉ dolar trong bản cân đối kế toán bằng một hợp đồng repo như sau: Lehman đã cầm cố 50 tỉ ck lấy tiền đề trả nợ, tài sản và nợ đồng thời cùng giảm dẫn tới khả năng thanh toán hiện hành được cải thiện, tuy nhiên trong một hợp đồng  repo tài sản đó vẫn thuộc về bên repo. Lehman đã qua mắt được các kiểm toán của Ernst and Young, hoặc là có chuyện ngoài luồng khác thì không biết, đến khi báo cáo tài chính được đưa ra xong xuôi, Lehman lại biến những ck này về chỗ cũ…và qua mắt được các cổ đông, cũng như là SEC). Mối quan ngại của nhiều người, trong đó có Smith, là sự lo sợ 20% haircut sẽ làm cho các quỹ repo cạn nhanh và sớm hơn dự kiến. Tuy nhiên Miller đã nhanh chóng điểm mặt mối lo này trong 1 comment của mình. Miller cho rằng đạo luật này không áp dụng cho repo, kể từ khi giao dịch được xem là hợp đồng mua lại không phải là 1 khoản nợ. Ngay cả khi ứng cho cả repo thì nó cũng chỉ xảy ra khi các cổ đông, trái chủ và các chủ nợ nắm giữ unsecured đã trắng tay. Theo luật chỉnh sửa ” phần lớn đều nhận ra là đạo luật không thõa mãn đầy đủ tất cả những chủ nợ”. Số tiền của secured creditors chỉ bị cắt giảm khi mà unsecured debt và uninsured deposit không còn gì và dường như chỉ xảy ra khi một ngân hàng bị đè lên bởi cả đống repo và cầm cố tất cả những tài sản của mình để duy trì thanh khoản khi gần hấp hối. Miller cũng cho rằng đạo luật chỉ áp dụng khi cần thiết, người cho vay không nên áp dụng đối với bên nợ đã có những secured debt long trước khi nó sụp đổ).

Nheo249 dịch.